[Dịch] Kiếp Này, Ta Chỉ Yêu Đương Với Gái Hư

/

Chương 62: Hách Soái tỏ tình thất bại

Chương 62: Hách Soái tỏ tình thất bại

[Dịch] Kiếp Này, Ta Chỉ Yêu Đương Với Gái Hư

Tại Hạ Lương Thần

7.976 chữ

01-08-2026

"Tư Vũ, em lên đây một chút được không, anh có chuyện muốn nói với em!"

Trên sân khấu khách sạn Hảo Vận, Hách Soái cảm thấy màn tỏ tình này đã chắc ăn mười mươi. Gã dịu dàng cất lời mời, đồng thời lén nháy mắt ra hiệu cho người bên cạnh.

Giây tiếp theo, giai điệu bài hát "Lần Đầu Tiên" du dương vang lên khắp sảnh nhỏ. Ngay sau đó, một nhân viên phục vụ chạy chậm lên sân khấu, đưa cho gã một bó hoa tươi thật lớn.

Giữa tiếng hát ấm áp, Hách Soái đứng giữa sân khấu hình trái tim, tay ôm bó hồng đỏ thắm, khung cảnh khỏi phải nói là lãng mạn cỡ nào.

Oa~

Thấy cảnh này, bên dưới sân khấu lập tức xôn xao hẳn lên.

Lúc này đám bạn học làm sao mà không biết sắp có chuyện gì xảy ra. Cơm nước cũng chẳng buồn ăn nữa, ai nấy đều rướn dài cổ, hóng chờ tiết mục đặc sắc tiếp theo.

Cô bạn thân Sử Hương Hương vì đã nhận "hối lộ" từ trước nên đi đầu vỗ tay rầm rộ, thổi còi xung phong cho Hách Soái.

Lý Tư Vũ lúc này lại đang cuống cuồng hết cả lên. Nhưng không phải vì Hách Soái đột nhiên mời cô lên sân khấu, mà là vì chân cô vẫn đang bị gã bạn trai cũ kẹp chặt.

Cảm nhận được ngày càng nhiều ánh mắt dồn về phía mình, cô sợ toát cả mồ hôi hột.

"Tần Thủ, anh mau buông tôi ra!"

"Xin tôi đi."

Tần Thủ mặt không đổi sắc, khẽ mấp máy môi, còn cố ý dùng bắp chân cọ xát lên xuống một lượt.

Lý Tư Vũ sợ tới mức tim suýt rớt ra ngoài, chẳng thể giữ nổi vẻ cao ngạo lúc trước nữa, cuống quýt cầu xin: "Tần Thủ... anh Thủ, anh buông em ra đi..."

Tần Thủ lúc này mới hài lòng gật đầu, biết điểm dừng mà buông cô bạn gái cũ thích ngang ngược ra.

Lý Tư Vũ không dám chần chừ. Dưới ánh mắt đổ dồn của mọi người, cô vội vã chạy lên sân khấu, bước chân có phần loạng choạng, trông cứ như đang bị cầm thú đuổi theo phía sau vậy.

Trong mắt Hách Soái đang đứng trên sân khấu, đây chính là biểu hiện cho thấy nữ thần đang nôn nóng muốn nhận lời tỏ tình của gã!

Nhất là lúc này, trong mắt Lý Tư Vũ còn khó giấu nổi vẻ ngượng ngùng, khuôn mặt đỏ bừng.

Đây không phải là tình yêu từ hai phía thì còn là gì nữa!

Chỉ hơi kỳ lạ một chút là, ngoài khuôn mặt đỏ ửng, sao bắp chân của nữ thần trông cũng hơi đỏ...

Không có thời gian bận tâm mấy chi tiết vụn vặt, đợi Lý Tư Vũ đứng vào vị trí đã định, Hách Soái hắng giọng một tiếng, bắt đầu bày tỏ tình cảm.

"Tư Vũ, anh thích em lâu lắm rồi.

Anh vẫn nhớ ngày đó hơn hai tháng trước, em mặc chiếc váy trắng, mỉm cười ngoảnh lại bên bờ sông. Chỉ một ánh nhìn ấy thôi đã khắc sâu vào tận đáy lòng anh..."

Nói thật thì, lời tỏ tình của Hách Soái rất mộc mạc, gần như chỉ dùng lời lẽ đời thường kể lại chặng đường cảm xúc của gã.

Thế nhưng đôi khi càng đơn giản lại càng chân thành. Cộng thêm sự hỗ trợ của âm nhạc du dương, không ít bạn nữ sinh nghe xong đều cảm động không thôi.

Ba phút sau, bài hát "Lần Đầu Tiên" dần đi vào hồi kết, màn tỏ tình của Hách Soái cũng đến lúc chốt hạ.

Gã mang theo ánh mắt đong đầy tình cảm bước tới trước mặt nữ thần vẫn đang thẫn thờ, đưa bó hoa ra, vừa hồi hộp vừa mong chờ cất lời: "Tư Vũ, em làm bạn gái anh nhé?"

"Đồng ý đi! Đồng ý đi!"

Sử Hương Hương lại là người đầu tiên hò reo hùa theo, làm Hách Soái thầm nghĩ số tiền này tiêu đúng là không uổng phí chút nào.

Các bạn học khác dưới sự dẫn dắt của Sử Hương Hương cũng hô hào theo, tạo thành một làn sóng cổ vũ vô cùng náo nhiệt.

Lý Tư Vũ bị tiếng hò reo lớn làm cho giật mình bừng tỉnh. Đầu óc dường như vẫn còn ngơ ngác chưa kịp load xong, cô nhìn Hách Soái đang tự tin nắm chắc phần thắng ở ngay trước mặt, thẫn thờ hỏi:

"Xin lỗi, vừa rồi em nghe không rõ anh nói gì, anh nói lại lần nữa được không?""..."

Hách Soái trên sân khấu đứng hình, đám khán giả đang hào hứng bên dưới cũng ngơ ngác theo.

Không phải chứ, đang được tỏ tình mà cũng lơ đãng được sao?

Tô Dữu không nhịn được bật cười thành tiếng, ghé sát vào tai Tần Thủ thì thầm: "Anh Thủ, sao em cứ có cảm giác hai người này không thành được nhỉ."

"Chắc là không đâu..." Tần Thủ cũng hơi chần chừ.

Tình cảnh cụ thể ở kiếp trước hắn không còn nhớ rõ nữa, nhưng hắn nhớ rất rõ là cuối cùng Hách Soái chắc chắn đã tỏ tình thành công.

Đời này tuy vì hắn trọng sinh mà xảy ra vài chuyện ngoài ý muốn, ví dụ như mấy lần lên giường với cô nàng thì kiếp trước làm gì có.

Nhưng tính ra hơn hai tháng nay, hắn cũng chỉ tiếp xúc với Lý Tư Vũ có vài lần, chắc không ảnh hưởng quá lớn đến cục diện chung mới phải...

Trong lúc Tần Thủ còn đang thầm suy tính, Hách Soái trên sân khấu đã xốc lại tinh thần ngổn ngang, bắt đầu tỏ tình lại từ đầu.

Hết cách rồi, đâu thể cứ thế mà kết thúc qua loa được!

Khổ nỗi tỏ tình lại lần hai cứ thấy nhạt nhẽo thế nào ấy, các bạn học bên dưới cũng chẳng còn hào hứng như lúc đầu nữa.

Đi lướt qua loa các quy trình xong, cuối cùng cũng đến bước chốt hạ: "Tư Vũ, anh thích em, em làm bạn gái anh nhé?"

"Chuyện này..."

Lần này Lý Tư Vũ đã nghe rất rõ, thế nhưng đối mặt với sự thâm tình của Hách Soái, trong lòng cô lại kỳ lạ thay chẳng gợn chút sóng nào.

Chính cô cũng chẳng hiểu sao mình lại như vậy.

Phải biết rằng lúc trước cô vì Hách Soái mới đá Tần Thủ, sao bây giờ sắp tu thành chính quả rồi mà cô chẳng những không vui, ngược lại còn nảy sinh cảm giác bài xích.

Hách Soái nhạy bén nhận ra sự do dự của nữ thần, trái tim đang hừng hực lửa nóng bỗng chìm nghỉm. May mà gã nhanh trí, vẫn còn chuẩn bị sẵn phương án dự phòng.

Ngay lập tức, giữa những tiếng xì xào bàn tán, gã lại dõng dạc cất cao giọng:

"Tư Vũ, Tần Thủ không biết trân trọng em thì để anh trân trọng em!

Sau này anh nhất định sẽ cưng chiều em như công chúa, cho dù em muốn mặt trăng trên trời, anh cũng sẽ dốc hết sức hái xuống cho em!"

Lời vừa dứt, tất cả mọi người đều theo bản năng nhìn về hàng ghế đầu, vừa hay bắt gặp cảnh Tần Thủ và Tô Dữu đang chụm đầu thì thầm to nhỏ.

Tần Thủ: ...

Tần Thủ thản nhiên ngồi thẳng người lại, đối diện với ánh mắt lại bắt đầu tóe lửa của Lý Tư Vũ trên sân khấu, hắn coi như đã hiểu vì sao Hách Soái cứ nằng nặc đòi mời hắn đến ăn bữa cơm này.

Khá lắm, thì ra gã coi hắn là tuyệt chiêu ẩn giấu để chốt hạ màn tỏ tình cơ đấy.

Nhưng không thể không thừa nhận chiêu này rất hiệu quả.

Cơn xấu hổ xen lẫn tức giận vừa được Lý Tư Vũ nén xuống, sau khi nhìn thấy Tần Thủ lại tức khắc bùng nổ dữ dội như núi lửa phun trào.

Nhất là khi thấy gã tồi kia vẫn đang rỉ tai to nhỏ với con "hồ ly tinh", một luồng hăng máu lại càng bốc thẳng lên não, lời đồng ý tỏ tình thậm chí đã chực chờ ngay khóe môi.

Thế nhưng, đúng vào lúc Hách Soái tưởng chừng như ánh rạng đông chiến thắng sắp sửa lóe lên, ba chữ "Em đồng ý" lại mãi chẳng thấy đâu.

"Em... em vẫn chưa nghĩ kỹ, mong anh cho em thêm chút thời gian để suy nghĩ."

"Hả?"

Vẻ mặt Hách Soái cứng đờ, gã vô thức siết chặt hai nắm đấm, khó lòng chấp nhận được kết quả này.

Rõ ràng đã chuẩn bị chu đáo đến thế rồi, tại sao vẫn thất bại chứ!

Các bạn học bên dưới cũng hơi khó hiểu. Hách Soái tuy ngoại hình bình thường, đại học đang học cũng chỉ là trường hạng ba, nhưng nhà gã có tiền lại còn si tình đến thế, chuẩn là một "mối ngon" rồi còn gì.

Thế mà Lý Tư Vũ lại chẳng biết trân trọng chút nào!

Người kinh ngạc nhất chính là Tần Thủ, kết cục sao lại khác với kiếp trước thế này, không lẽ là vì hắn sao?

Không thể nào! Tuyệt đối không thể nào!

Lý Tư Vũ cảm thấy trong lòng bực bội khó tả, cô rảo bước đi nhanh xuống sân khấu thì bị Sử Hương Hương mạnh mẽ cản lại."Tư Vũ, cậu đang nghĩ gì thế, đừng bảo là vẫn còn vương vấn Tần Thủ đấy nhé?

Cậu ngốc thật đấy, Tần Thủ nghèo rớt mùng tơi thì có cái gì tốt đẹp, đâu có như Hách Soái, vừa giàu lại vừa hào phóng.

Bỏ lỡ cơ hội hôm nay là cậu hối hận cả đời cho xem..."

Lý Tư Vũ như con mèo bị đạp trúng đuôi, chẳng đợi cô bạn thân nói hết câu đã xù lông lên:

"Ai thèm vương vấn cái tên khốn đó chứ!

Cậu đã thấy Hách Soái tốt như thế thì tự đi mà theo đuổi đi!"

Ơ?

Sử Hương Hương sững người, ngay sau đó tim bắt đầu đập thình thịch liên hồi.

Đúng rồi nhỉ, thay vì làm bà mối vun vén cho cô bạn thân để rồi lủi thủi phía sau hưởng sái, tại sao mình không tự nhảy lên làm bạn gái luôn chứ?

Đến lúc đó, chẳng phải muốn gì được nấy sao!

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!